Tài nguyên dạy học.

Hỗ trợ trực tuyến.

  • (Lan Hạ Long - 0973.152.619)
  • (Minh Nguyệt - 0977.399.792)

Điều tra ý kiến.

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Bình thường
Đơn điệu
Ý kiến khác

Bảng thống kê chi tiết.

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Hình ảnh ngẫu nhiên.

    Mauchuvietbangchuhoadung.png Luyen_chu_dep_anh_duong.swf Chucmungnammoi2013_ngayxuanlongphuongxumvay.swf Bannertet2013.swf Sntrungkien.swf Trai_Tim_Anh_Thuoc_Ve_Em__Lam_Vu.mp3 11luyen_chu_o.swf Tinh_em_xu_Quang__Quang_Le.mp3 Fash_833.swf 0.Tom_&_Jerry_(Tap_15).flv 0.tom&Jenrys(tap_18).flv 0.Tom_&_Jerry_(Tap_16).flv 0.Tom_&_Jerry_(Tap_17).flv Xuan_2.swf Gio_heo_may.swf 2011.swf Bai_ca_nguoi_giao_vien_nhan_dan.swf 4ce0f1f7_75adae8d_2011_resize1.jpg

    Khách quý tới thăm.

    0 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu.

    Array

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > Bài viết > Lưu giữ kỷ niệm >

    Chửi sao cho hay ? Đó là một nét đẹp "Văn hóa chửi của người Việt".

        Nói đến chửi, người Việt nam nào cũng nghĩ ngay đó là hiện tượng vô văn hóa, người ta liên tưởng tới những câu chửi tục, những bài chửi mất gà, chửi "rỉa róc", chửi "như vặt thịt" người ta. Thực ra thì "nói dzậy" mà "không phải dzậy"!

        Cuộc sống phức tạp vốn nhiều quan hệ nên hay có va chạm, xung đột. Mà đã có xung đột thì cần giải quyết. Người ta có thể hòa giải bằng "đối thoại", song cũng không ít người sử dụng "đối đầu". Mà đối đầu "hiền lành" nhất có lẽ là "đấu võ mồn", hay như các cụ vẫn nói là chửi nhau.

        Thực ra chửi thì dân tộc nào cũng có, thậm chí có từ rất lâu đời. Chửi tục cũng có mà chửi thanh cũng có.

        Chửi như các dân tộc khác, người Việt cũng biết, Họ không từ các từ ngữ chỉ bộ phận sinh dục, bài tiết, quan hệ tình dục. Học gán cho đối phương là "họ hàng" của các loài vật mà theo họ có những đặc tính xấu, bị xã hội chỉ trích: chó, bò, lợn (heo), rắn rết, giòi bọ, dê (xồm)...

        Một số người mát tính hơn, họ chỉ hạ thấp đối phương một cách tương đối. Họ hạn chế ở mức độ ví đối phương với những thứ giả người như :bất nhân, ngợm, quỷ quái, yêu tinh...; nêu những khiếm khuyết hoặc gán ghép cho đối phương những khiếm khuyết vật chất, tinh thần xã hội, ví dụ: (đồ, con, quân, lũ, bọn) què, mù...; ngu ngốc, điên khùng..., đểu cáng, ác độc, vô luân, bất hiếu...; phản động, lừa đảo, ăn cắp...Các cách chửi này phổ biến nhưng không tiêu biểu ở người Việt.

        Với bản chất của một nếp sống cộng đồng tình cảm, ưa tế nhị, truyền thống chửi rủa Việt Nam là chửi có bài bản, có văn vẻ, có vần điệu và đặc biệt có thể kéo dài tùy ý. Chúng tôi rất thích một bài thơ châm biếm ra đời vào khoảng năm 1974 mở đầu như sau:

        Chỉ vì mất một con gà.

        Rêu rao bà chửi suốt ba ngày liền.

        Chỉ sang tứ phía láng giềng

        Réo từ nội ngoại tổ tiên mười đời...

        Chỉ bốn câu đầu này đã đủ cho ta thấy phần nào lối chửi thâm thúy của người Việt Nam.

        Phụ nữ Việt Nam vốn rất hiền lành, nết na nhưng cũng không chịu để ai bắt nạt (ăn hiếp). Chuyện mất một con gà không phải là chuyện lớn, nhưng nếu tiếp tục mất thì không thể chấp nhận được. Bởi vậy mà phải ra tay để cho kẻ có tính xấu kia từ nay đừng có động đến gia đình "bà", và cách tốt nhất là phải làm cho đối phương thật đau trước cộng đồng.

        Thông thường người ta tức lúc nào chửi lúc đó. Người Việt Nam truyền thống thì không vậy, họ chờ khi thật đông người thì mới chửi mà khi chửi lại cố tình đệm thêm "ới làng trên xóm dưới" hoặc "trời cao đất dày ơi" như kêu gọi mọi người đến nghe. Và cái hấp dẫn người nghe không phải là những lời tục tĩu, mà là những lời xưng hô không theo lẽ thông thường. Bình thường người ta khiêm tốn "xưng khiêm hộ tôn", ở đây người chửi cố tình làm ngược lại:

        Cha bố tiên thằng Cò !

        Cha bố tiên nhân thằng Cốc !

        Cha họ nội họ ngoại, họ gần họ xa họ năm đời giở lên, họ ba đời giở xuống thằng Cò, thằng Cốc ! Cha tam đại, tứ đại, ngũ đại mai thần chủ thằng Cò, thằng Cốc ! Cha đứa già, đứa trẻ, đứa nhớn đứa bé, đứa mẹ, đứa con, đứa đỏ như son đứa vàng như nghệ nhà thằng Cò, thằng Cốc, bảo nhau định vỗ nợ của bà." ......

    Sưu tầm: "THU THẬP CHUYỆN BỐN PHƯƠNG"


    Nhắn tin cho tác giả
    Lê Phạm Chiến @ 11:06 17/10/2009
    Số lượt xem: 797
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar
    Chửi hay, chứ đừng hay chửi ghe.
    Avatar
    Bạn đã nghe người dân miền Bắc họ nói gì khi bị mất một đồ vật chưa nhỉ? Rất tuyệt và hấp dẫn vô cùng...Mỉm cười
    No_avatar
    Quả thực chửi cũng phải có nghệ thuật! Chỉ nghe tiếng Chửi, ta có thể đánh giá được trình độ tri thức, văn hoá của người chửi! Với người có văn hoá tiếng chửi không cay độc không thô tục, nhưng có thể làm đối tượng bị chửi tẩu hoả nhập ma mà chết phải không thầy Chiến ! heee
    Avatar
    Vâng có lẽ là như vậy!
    Avatar
    Em chào thầy Quý! Em vào nhập thành viên trang riêng của thầy sao không được. Thấy thông báo địa chỉ không tồn tại. Thôi thì thầy ghé thăm em, em chúc thầy cùng gia đình sức khỏe và thành công nhé.
    Avatar
    xin chào phạm lê chiến chúc mạnh khỏe nha
    Avatar

    Chửi-Thể hiện của sự bất lực, đố kỵ.

    Chửi không phải là văn hoá mà chỉ là lề lối, thói quen.....nếu tốt thì trở thành phong tục tập quán, còn xấu thì trở thành hủ tục

    Avatar

    Thầy Chiến chửi có hay không vậy nhỉ ???Cười

     0 khách và 3 thành viên

     
    Gửi ý kiến